Tạm Biệt !

Ai đã xem qua cuốn phim The Ring of Lords được tung ra thị trường vào dịp Giáng Sinh vừa qua chắc cũng đều phải trầm trồ khen ngợi cảnh đẹp thiên nhiên được quay ở Tân Tây Lan. Những giòng sông xanh trôi lững lờ bên cạnh rừng cây lá xanh thắm tươi mát như thoảng nhẹ ru hồn Từ Thức lạc vào cõi thiên thai. Những ngọn thác hùng vĩ đổ ào nước trắng xóa cả một vùng ngạo nghễ giữa bầu trời xanh thẳm sẽ khiến lòng trần thế phải lặng mình khuất phục trước cái đẹp hùng vĩ của tạo hóa. Riêng tôi sau khi xem xong phim này tôi đã tự nhủ, phải đi Tân Tây Lan một lần để chiêm ngưỡng sự sáng tạo huyền diệu của Thượng Ðế, thấy trái tim vẫn còn khao khát đi tìm chân thiện mỹ ở đời.

Ngày hôm nay khi vừa mở email xem tấm hình về thác Bản Giốc do một người bạn gửi đến, lòng tôi bồi hồi xúc động một cách lạ thường. Tôi nghe như có một tiếng sét đánh thẳng vào tim mình. Tôi có ngờ đâu được rằng thác Bản Giốc của quê hương tôi cũng đẹp hùng vĩ đâu thua gì cảnh đẹp ở Tân Tây Lan ! Những giòng nước trắng xóa từ thác đổ xuống làm nổi bật tấm thảm nhung xanh tươi mơ mộng của màu lá rừng Lạc Việt. Thêm vào đó, vẻ đẹp thơ mộng của Bản Giốc lại còn mang một ý nghĩa khác thường đối với tôi. Ngoài nét đẹp diệu vợi của tạo hóa, Bản Giốc lại còn là chứng nhân cho một giai đọan lịch sử hào hùng của giòng giống Lạc Hồng. Bản Giốc như thì thầm kể lại cho tôi nghe những chiến công lừng lẫy của vị anh hùng dân tộc Lý Thường Kiệt đã từng đánh tan giặc Tống ở Cao Bằng cách đây gần ngàn năm (1077). Trong tiếng thác nước cuồn cuộn đổ xuống tôi nghe như vọng đâu đây bốn câu thơ rực hào khí đi vào lịch sử của Lý Thường Kiệt tướng quân mắng quân nhà Tống:

Nam Quốc Sơn Hà Nam Ðế Cư
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư.

Lời dịch của cụ Hoàng Xuân Hãn :

Sông núi nước Nam vua Nam coi
Rành rành phân định ở sách trời
Cớ sao lũ giặc sang xâm phạm
Bây sẽ tan tành chết sạch toi.


Bốn câu thơ trên xác nhận quyết tâm bảo vệ bờ cõi của các bậc tiền bối. Bốn câu thơ trên cũng là những lời răn lịch sử cho kẻ láng giềng khổng lồ Trung Quốc phải chùn bước mỗi khi nghĩ tới mộng xâm lăng tiểu quốc châu chấu mang tên Việt Nam. Cũng vì thế mà tôi tự hào về Bản Giốc vì tôi biết rằng ở ngay tại Cao Bằng, vào năm 1077 vị anh hùng dân tộc Lý Thường Kiệt không những đã đánh đuổi được cả một đoàn quân hùng mạnh của đế quốc Tàu ra khỏi bờ cõi, mà sau đó còn ép được vua nhà Tống phải hoàn trả lại cho Việt Nam sáu động và hai huyện.

Nhưng than ôi ! Niềm hãnh diện của tôi về Bản Giốc và giấc mơ trở về cố hương chiêm ngưỡng cái thác hùng vĩ đó bỗng tan thành mây khói khi tôi được người bạn cho biết là Bản Giốc giờ đây đã bị CSVN triều cống dâng cho Trung Quốc. Một nỗi đau tê tái chụp lên đầu tôi. Một nỗi đau uất hận đã khiến cho tôi như bị tê liệt cảm xúc để không còn bật khóc được. Tôi sững sờ không hiểu tại sao Bản Giốc lại bị mất về tay ngoại bang một cách dễ dàng đến như vậy ? Nếu bảo là đất nước tôi đang bị hiểm họa xâm lăng diệt chủng và nhà nước phải tạm lấy kế hoãn binh nhượng một phần đất cho địch để chỉnh đốn nội bộ hầu sau đó ra quân đánh tiếp giành lại đất thì tôi còn hiểu được. Ðằng này trong cái bối cảnh đất nước Việt Nam hòa bình ngày hôm nay tại sao lại có một cái hiệp ước quái dị cúng đất cho ngoại bang mà toàn thể dân tộc VN đều không được hay biết ? Ôi đau đớn thay khi phải chứng kiến cảnh mất đất phi lý này! Ðây không phải là nỗi đau của riêng tôi. Nó là nỗi đau uất hận chung của cả dân tộc, của những vị tiền bối đã dầy công dựng nước, cứu nước và giữ nước. Chỉ là một người dân thường, tuy chưa phải nhỏ một giọt mồ hôi để gìn giữ Cao Bằng mà lòng tôi đã đau như cắt. Tôi không biết những người theo Bác, theo Ðảng, đã một thời mất một phần thân thể lẫn tuổi trẻ của đời họ ở Cao Bắc Lạng trong những trận chiến đánh đuổi thực dân Pháp sẽ nghĩ gì trước hành động dâng đất của những người đang lãnh đạo ? Biết lấy gì để xoa dịu những uẩn ức đớn đau đang gào thét trong tâm hồn những người con yêu nước bị đàn anh phản bội ?

Giờ đây nhìn những bọt nước trắng xóa từ ngọn thác Bản Giốc nhảy múa giữa cảnh núi đồi hùng vĩ, tôi như thấy một vành khăn tang trắng của màu nước Bản Giốc đang quấn vội trên đầu tôi, trên đầu dân tộc Việt. Tiếng thác giờ gào thét trong tim tôi. Nhưng lần này là tiếng thét oán hờn vọng lời mắng ngàn xưa của Lý Thường Kiệt giờ lại gửi đến Trung Quốc và những đứa con hư bán nước. Tướng quân Lý Thường Kiệt Người hỡi ! Ngài có biết lòng con đau đớn lắm hay không ? Ngài có thấu tâm con tan nát tiếc thương cho bao giọt máu đào anh dũng đã nhỏ trên Cao Bằng để giữ từng tấc đất của non sông gấm vóc trong suốt một chiều dài lịch sử Việt Nam hào hùng hay chăng ? Ngài có nghe được lòng dân từ quốc nội đến hải ngoại đang sôi sục lửa Hội Nghị Diên Hồng hay không ? Con biết tỏ nỗi đau này cho ai khi phải xấu hổ uất hận nói ra tên kẻ triều cống đất tổ tiên cho ngoại bang lại chính là những con người Việt Nam đã phản bội Tổ Tiên

Xin tạm biệt Bản Giốc , tạm biệt những vị anh hùng vô danh đã bỏ thây giữ vững Cao Bằng thuở nào. Ðây chỉ là một sự tạm biệt ngắn hạn mà thôi, vì tôi tin chắc rằng, dân tộc Việt Nam quyết tâm lấy lại phần đất này để vong linh những vị anh hùng liệt sĩ được an nghỉ trở lại trên phần đất quê hương mà xương máu người đã vun bồi gìn giữ nó suốt gần mười thế kỷ qua. Sẽ có một ngày Bản Giốc lấy lại ngôi vị danh lam thắng cảnh của đất nước Việt Nam. Sẽ có một ngày du khách được nghe kể lại những chiến công hào hùng của danh tướng Lý Thường Kiệt tại Cao Bằng, những chiến thắng oanh liệt của dân ta đòi lại được Bản GiốcẢi Nam Quan vừa bị mất vào tay ngoại bang ngày hôm nay.

Nam Dao

Email
 
vietnamquehuongtoi75@yahoo.com
 
Enter